Trang chủ > Ngẫm > Câu chuyện về đám tang trong lớp học và thông điệp ý nghĩa gửi tới mọi người từ già tới trẻ trên khắp hành tinh

Câu chuyện về đám tang trong lớp học và thông điệp ý nghĩa gửi tới mọi người từ già tới trẻ trên khắp hành tinh

Chúng ta ai nấy đều đã vấp phải rất nhiều thử thách trong cuộc đời, và không ít người bỏ cuộc nhanh chóng vì suy nghĩ “Tôi không thể”. Câu chuyện sau sẽ gửi gắm một thông điệp tới những người đang thất vọng về bản thân với hi vọng rằng câu chuyện sẽ tiếp thêm động lực để họ có thể tiếp tục tiến lên trên con đường tới ước mơ của riêng mình, như một câu châm ngôn nổi tiếng “Khi có ý chí, ước mơ sẽ không chỉ mãi là ước mơ”.

Phòng học của Donna rất đỗi bình thường. Học sinh ngồi thành năm hàng dọc, mỗi hàng có sáu ghế. Bàn giáo viên đặt ở đầu lớp. Trên bảng thông báo là bài tập của học sinh. Một lớp học rất bình thường, nhưng vào cái ngày đầu tiên tôi bước chân vào lớp học này, có một điều gì đó rất khác biệt – một cảm giác háo hức kì lạ trào dâng trong tôi.

Donna là một giáo viên ở một thị trấn nhỏ tại bang Michigan. Cô còn hai năm nữa trước khi nghỉ hưu. Ngoài làm giáo viên, cô cũng tình nguyện tham gia vào một dự án quy toàn quốc do tôi tổ chức. Dự án tập trung vào những môn học nghệ thuật có thể giúp học sinh nâng cao lòng tự tôn và dạy cho chúng biết cách chịu trách nhiệm với bản thân. Donna sẽ tham gia lớp học của tôi và sau đó dạy lại cho học sinh mà cô đảm nhiệm những gì cô đã được học từ dự án. Công việc của tôi là tham gia vào lớp của Donna và thúc đẩy việc dạy học này.

Tôi ngồi vào một ghế trống góc cuối lớp và quan sát mọi thành viên trong lớp. Tất cả học sinh được giao một nhiệm vụ là viết vào một tờ giấy những suy nghĩ của bản thân mình.

Một cô bé học sinh 10 tuổi ngồi cạnh tôi đang viết vào giấy những câu bắt đầu với “Tôi không thể”. “Tôi không thể chơi bóng đá”. Tôi không thể làm phép chia dài”. “Tôi không thể kết bạn với Deborah”. Tờ giấy của cô bé đã đầy nửa trang nhưng cô bé vẫn chăm chú viết.

Tôi đi lại quanh phòng và xem giấy của những học sinh khác. Tất cả các học sinh đều viết những điều mà chúng nghĩ chúng không làm được. “Tôi không thể chống đẩy đến cái thứ 10”. “Tôi không thể trèo qua hàng rào”. “Tôi không thể chỉ ăn duy nhất một chiếc bánh quy”. Những điều mà học sinh ghi trong giấy làm tôi thấy rát thú vị, vậy nên tôi lên bàn giáo viên để nói chuyện với Donna. Khi đến nơi, tôi thấy Donna cũng đang viết. Tránh làm phiền, tôi im lặng đọc lướt qua những điều mà cô ấy đang ghi vào trong tờ giấy. “Tôi không thể mời được mẹ của John tới buổi họp phụ huynh”. “Tôi không thể dạy được Alan cách dùng lời nói thay vì nắm đấm”.

Tôi vừa đi về chỗ ngồi vừa tự hỏi tại sao cả học sinh và giáo viên lại đang viết những điều tiêu cực như vậy. 10 phút trôi qua và tất cả mọi người vẫn cặm cụi viết. Đa số mọi người đã viết kín một trang giấy và nhiều người đã sang trang mới.

dbf59e_5a866cb159d74afdad52a63c82836f32_mv2

Một loạt dòng “Tôi không thể” được viết ra và cho vào hộp để chôn xuống đất

“Các em hoàn thành những điều các em đang viết và không sang trang mới nữa”. Donna nói.

Học sinh được hướng dẫn gấp tờ giấy vừa viết lại và bỏ vào một chiếc hộp giấy. Sau khi giấy của tất cả mọi người đã được bỏ vào hộp, giáo viên đóng nắp lại và mang chiếc hộp ra hành lang. Toàn bộ học sinh và cả tôi cùng đi theo.

Mọi người dừng lại ở hành lang.

Donna vào phòng của lao công và đi ra với một cái xẻng. Một tay cầm xẻng, tay kia giữ chiếc hộp, Donna dẫn cả lớp ra góc xa nhất của sân chơi trong trường. Donna bắt đầu đào một cái hố. Khi cái hố đã khá sâu, Donna đặt chiếc hộp xuống đáy hố và lấp đất lên.

Ba mươi học sinh đứng xung quanh “nấm mồ” mới đắp. Mỗi học sinh đều có ít nhất một trang “Tôi không thể” và cả giáo viên cũng có.

Đúng lúc này, Donna yêu cầu “Các em hãy nắm tay nhau và cúi đầu xuống”. Và các học sinh đứng thành một vòng nắm tay nhau quanh hố. Donna bắt đầu bài “điếu văn”.

funeral-costs

Đám tang của “Tôi không thể” được cử hành

“Thưa các bạn, chúng ta có mặt ở đây ngày hôm nay để tưởng nhớ tới ông “Tôi không thể”. Khi ông còn ở bên cạnh chúng ta, ông ấy ít nhiều ảnh hưởng tới mọi người và tên của ông ấy được nhắc tới ở mọi nơi, từ trường học cho đến bệnh viện, từ nông thôn cho đến đô thị. Và thậm chí là cả ở các văn phòng chính phủ. Chúng ta sẽ dựng một bia mộ khắc tên “Tôi không thể” tại đây. Những người anh em của ông ấy, “Tôi có thể”, “Tôi sẽ” và “Tôi có khả năng” vẫn còn bên chúng ta. Họ có thể không nổi tiếng như “Tôi không thể” và cũng không mạnh mẽ như ông ấy. Có lẽ đến một ngày nào đó, với sự giúp đỡ của các bạn, họ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Hãy an nghỉ, ngài “Tôi không thể”, và chúng tôi sẽ tiếp tục sống dù thiếu đi sự hiện diện của ông. Amen”.

Khi tôi nghe bài điếu văn, tôi nhận ra rằng đây sẽ là ngày mà các học sinh sẽ không bao giờ quên. Hoạt động này sẽ trở thành một biểu tượng, một lối ẩn dụ cho cuộc sống. Đó là một trải nghiệm sẽ được lưu giữ mãi trong tiềm thức của mọi học sinh ở đây. Thế nhưng buổi lễ vẫn chưa kết thúc.

Sau lời “điếu văn”, cả lớp quay về phòng và có một liên hoan nhỏ. Donna đã chuẩn bị một tấm bia mộ lớn làm bằng bìa cứng. Cô viết dòng chữ “Yên giấc ngàn thu, ông Tôi không thể” cùng ngày tháng lên tấm bia.

Tấm bia đó được Donna treo trong phòng học đến hết năm học. Cứ lần nào học sinh quên và nói “Em không thể”, Donna lại chỉ vào tấm bia và trả lời “Không thể đã qua đời lâu rồi”.

Motivation concept

Hãy luôn nhớ rằng “Tôi không thể” đã chết!

Tôi không phải là học sinh của Donna. Donna là học sinh của tôi. Thế nhưng ngày hôm đó Donna đã cho tôi một bài học đầy ý nghĩa.

Đến nay, sau nhiều năm, mỗi lần tôi nghe thấy câu nói “Tôi không thể”, tôi hồi tưởng lại đám tang ngày hôm đó.

Và giống như những học sinh trong lớp đó, tôi nhắc mình nhớ rằng “Tôi  không thể” đã chết.

Hồng Ngọc/Theo Thethaovaxahoi.vn

Giới thiệu thongtin

Tin liên quan

Sẽ có những ngày bạn cảm thấy “cả thế giới quay lưng lại với mình”, hãy tự nói với bản thân 7 câuđiều này để mọi chuyện trở nên nhẹ nhõm hơn

Người duy nhất từ bỏ bạn chính là bản thân bạn, bởi vì bạn đã cho phép những lời nói và hành động của người khác ảnh hưởng đến tâm trạng, và cảm xúc của mình.