Trang chủ > Ngẫm > Khi hoa sữa không đẹp “dịu dàng” như trong thi ca: Là hoa nồng nàn hơn hay lòng người nay đã đổi thay?

Khi hoa sữa không đẹp “dịu dàng” như trong thi ca: Là hoa nồng nàn hơn hay lòng người nay đã đổi thay?

Đã từ lâu, hoa sữa được xem như một biểu tượng của mùa thu Hà Nội. Những con phố dài xao xác gió heo may, thoáng chút lá vàng rơi và trong không gian se lạnh, hương hoa sữa lan tỏa khắp xung quanh. Mùi hương nồng nàn như thấm sâu vào tâm trí, sưởi ấm cả trái tim ngày hanh hao…

Để rồi trong trái tim mỗi người con xa thủ đô, luôn vang lên những nỗi niềm tâm sự “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội. Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió” hay “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em?”… tất cả những điều đó, có lẽ là hình ảnh người ta thường tưởng tượng khi nghĩ về mùa thu Hà Nội.

Nhưng có lẽ hoa sữa chỉ đẹp trong hoài niệm hay trong thơ ca, những lời văn trữ tình trên trang sách hoặc mặt báo và chỉ thơm khi mùi hương ấy thoang thoảng trong đêm tối, đủ để khiến người ta lưu luyến. Còn nếu phải ngửi quá lâu, quá nhiều, hay ai sống gần một cây hoa sữa thôi, cũng đều có chung nỗi ám ảnh mang tên “hương hoa sữa”.

12

Cứ mỗi độ thu về, Hà Nội được khoác lên mình một tấm áo mới, sắc trắng hoa sữa phủ kín lên khắp không gian, con đường, ngõ phố Hà Nội khiến lòng người xao xuyến đến lạ lùng. Đầu mùa hoa, trong từng cơn gió heo may, hương hoa sữa đã vấn vương mọi chốn. Chẳng biết tự bao giờ, cứ như một sự mặc định, mùi hương đó trở thành “hương của Hà Nội” trong tâm trí của cả dân bản địa và khách du lịch ghé qua.

Vào mùa, ta có thể dễ dàng bắt gặp màu trắng hoa sữa ở bất cứ nơi đâu, phố Quanh Trung, Nguyễn Chí Thanh, đường Quán Thánh, Lò Đúc hay như ở phố Duy Tân (Cầu Giấy, Hà Nội)… Đi kèm với đó là mùi hương đặc trưng và nồng nàn cho đến nồng nặc mà người dân có thể cảm nhận.

Hoa sữa tỏa hương 24/24, nhưng để cảm và mến nó, chắc không gì thích hợp hơn buổi tối, khi mà những ồn ã phố phường lùi xa, khi cái chói chang mặt trời cũng phải nhường cho sự dịu dàng của trăng. Và khi đó, hoa sữa độc tôn.

Cây và hoa thì bất động, nhưng hương lại theo gió vương trên tóc người qua, làm thức tỉnh nhiều giác quan cùng lúc. Đó là cái tài tình của loài hoa sữa, và nó cũng buộc con người ta phải có cách thưởng hoa thật riêng: vừa đi vừa cảm nhận.

Nếu chỉ ngửi thoảng qua mùi hương, bất kỳ ai cũng đều chung cảm nghĩ thật dễ chịu, thật nhẹ nhàng nhưng khi phải liên tục “thưởng thức” mùi hương hoa sữa thì thật giống như tra tấn. Cảm giác đau đầu, buồn nôn luôn thường trực đối với người dân tại nơi hoa sữa được trồng dày đặc.

Vào khoảng thời gian này, phố phường thủ đô có đông đúc, nhộn nhịp đến đâu thì dường như cũng chỉ chia ra thành hai “kiểu” người: Hoặc là thích hoặc là không thích hoa sữa.

Nếu như có cả một hội những người nghiện hoa sữa thì cũng có những người ‘anti’ đến mức cứ hễ ra đường là phải đeo vài ba lớp khẩu trang. Nếu như có những cô gái mơ mộng khẽ hít hà căng ngực lấy bằng được hương thơm với cảm giác mãn nguyện, thích thú… thì cũng sẽ xuất hiện một anh người yêu cố gắng nín thở và phi xe vút nhanh qua hàng hoa sữa như sợ, đứng lâu thêm tí nữa thì cái mũi sẽ sụt sùi chảy nước.

Người Hà Nội thật sự cũng không hẳn ghét hoa sữa, bởi cứ cuối tháng 10, người ta cũng say sưa kiếm tìm cả vùng trời nhưng chẳng có hề có một bông hoa sữa nào. Vậy mà cứ tháng 11 đến, những cây hoa sữa trên các tuyến đường tại Hà Nội lại nở tung “bung lụa”. Đi đâu ngước nhìn cũng ra cả một bầu trời hoa sữa với mùi hương nồng nặc như “tra tấn” lại khiến người Hà Nội muốn chạy dài.

Mặc dù vẫn tạo ra sự đối lập như thế nhưng không thể phủ nhận rằng, hoa sữa chính là điều đầu tiên mà ai cũng nghĩ đến mỗi khi nhớ về Hà Nội cuối thu đầu đông.

Và với nhiều người, hoa sữa còn gắn với nhiều kỷ niệm của tuổi học trò, của cuộc hẹn hò đầu tiên, đôi khi là nỗi buồn của sự chia ly. Thế nên nó không chỉ là loài hoa đặc trưng của Hà Nội, nó còn là cả một trời thương nhớ.

13

Không tươi màu và e ấp như hoa đào mùa xuân; không trắng muốt tinh khôi như loa kèn đầu hạ; cũng chẳng rực rỡ như hoa phượng, bằng lăng của mùa xa trường, hoa sữa cuối thu trắng đục, nhỏ bé, tỏa đi thứ hương thơm ngọt đậm nhưng mỏng nhẹ và mơ hồ như tơ, bủa vây khắp không gian, sóng sánh trong tâm hồn người.

Hoa sữa gắn với mảnh đất và nét thanh lịch của người Tràng An. Có lẽ không ở đâu khác, người ta lại mặn nồng với hoa sữa như thế. Người đi xa nhớ về, thì không thể không nhớ một Hà Nội mùa thu thơm mùi hoa sữa. Sau này, có nhiều thành phố cũng mang hoa sữa về trồng, nhưng không ở Hà Nội, hương hoa dường như cũng khác.

Bởi cái se lạnh mang theo nỗi buồn man mác, những con phố cổ rêu phong bé nhỏ, những cột đèn tỏa ánh sáng vàng vọt trong đêm tịnh mịch, những quán cóc vỉa hè đơn xơ mang bao tâm sự… những nét rất Hà Nội đã đi cùng mùi hoa sữa, khiến người ta có một cảm nhận khác hẳn với hoa sữa ở các nơi khác.

Nhưng một vài năm gần đây, các tuyến phố đã trồng thêm nhiều cây hoa sữa một cách dày đặc, vì cây mọc nhanh, tán tương đối rộng cho nhiều bóng mát và lại có hương thơm đặc trưng như một thương hiệu của Hà Nội. Vị đậm ngọt của hoa lại trở thành hắc và khó chịu, khiến người ta bỗng sợ mùi hương ấy.

Sự quyến rũ, nồng nàn của hoa sữa nếu chỉ thoang thoảng, len lỏi trong màn đêm, thoắt ẩn thoắt hiện theo làn gió thổi, như trêu đùa người đem lòng yêu mình thì sẽ khiến kẻ si tình luôn mong chờ, khao khát, hít hà cho căng lồng ngực mỗi lần đón được cơn gió ngọt.

Nếu dư dật đến thành như cưỡng ép người ta phải thưởng ngoạn hương thơm vốn đã đậm đà của hoa, thì như cô gái đang yêu muốn hiện diện mọi phút giây trong đời chàng trai của mình. Tình yêu dù có là mật ngọt không thể cưỡng lại, nhưng tham lam tới mức khiến người ta bội thực thì cũng sẽ trở thành một chiếc lồng dù lộng lẫy nhưng tù túng, chật hẹp.

Con người thật khó chiều, được yêu nhiều quá thấy nhàm chán, ngột ngạt, được yêu ít quá cảm thấy đau khổ, yêu vừa vừa lại thấy vô vị. Bao nhiêu là đủ, là đầy đây?

14

Hỏi có buồn không khi đang từ văn, từ thơ, từ điều lãng mạn, hoa sữa bỗng chốc trở thành “kẻ thù” số 1 của thành phố, nỗi khiếp sợ của bao nhiêu người. Câu trả lời là có, buồn chứ, sao lại không buồn cho được?

Càng buồn hơn khi có những thứ thoang thoảng, thậm chí nồng nặc thì người ta chấp nhận và buông xuôi, chẳng tranh cãi gì cả, như mùi khói, mùi xăng, mùi cống nhưng lại chẳng thể “tha thứ cho một mùi hương hoa.

Cũng như rất nhiều loài hoa, hoa sữa sinh ra với hương thơm tự nhiên. Bởi vậy về cơ bản, hương thơm ấy bất biến theo thời gian và không thể gia giảm nhiều ít theo ý thích. Hoa sữa từ xưa bao lâu nay vẫn tỏa một mùi hương cũ, chẳng phải vì có nhiều người yêu thích mà nó đâm ra khó ngửi, khó gần.

Điều duy nhất thay đổi có lẽ chỉ là cảm xúc của lòng người. Mà nguyên nhân chủ yếu lại cũng do chính bàn tay con người tạo ra khi đã trồng hoa theo kiểu vườn ươm (trồng dày đặc). Hoa sữa đậm mùi, vì thế, từ cái cảm mến với hoa không ít người lại đâm sợ loài hoa này. Cái lỗi chẳng ở nơi loài hoa, mà ở cái cách người ta đối xử (trồng) với nó.

Chúng ta đã từng được tận hưởng cái thơm, cái đẹp của hoa sữa khi được trồng với mật độ vừa phải. Chúng ta đã có những mùa thu lãng đãng đẹp như thế trong hương sắc của hoa sữa. Nhưng rồi chúng ta cũng đã quên đi tất cả và nảy sinh “lòng thù ghét” với thứ hoa ấy.

Có người yêu thứ hương nồng nàn ấy của hoa sữa, nhưng cũng chẳng thể bắt những người không thích mùi hương đó cũng có cảm xúc như họ. Giá như hoa sữa ở thủ đô không bị trồng quá dày đặc như bây giờ thì có lẽ nó vẫn sẽ đẹp nguyên như trong thi ca và không phải nhận những lời than thở về hương hăng hắc quá đậm đặc đến váng vất đầu óc.

 Mặc cho người ta yêu – ghét, hoa sữa vẫn cứ là “thứ hương của riêng Hà Nội”, vẫn cứ tỏa hương thơm vương vấn cho đời. Và nếu một mai thủ đô thật sự vắng bóng hoa sữa, chắc chắn sẽ có không ít người nhớ đến quay quắt thứ mùi hương nồng nàn ấy.

Design: Thảo Linh

L.Ying/Theo thethaovaxahoi.vn

Giới thiệu thongtin

Tin liên quan

Midu: Vượt qua những đổ vỡ, nàng hotgirl ngày nào giờ đã trở thành “nữ hoàng” của chính cuộc đời mình

Vượt qua đổ vỡ tình yêu, Midu giờ đã thay đổi. Cô ngày càng xinh đẹp và thành công hơn.